Thứ Hai, 18 tháng 6, 2012

Quay lại với tuổi thơ




các bạn hãy cùng mình quay lại 15' với tuổi thơ nhé

BẢN CHẤT CỦA THÀNH CÔNG




Đã bao giờ bạn tự hỏi thành công là gì mà bao kẻ bỏ cả cuộc đời mình theo đuổi? Phải chăng, đó là kết quả hoàn hảo trong công việc, sự chính xác đến từng chi tiết? Hay đó là cách nói khác của từ thành đạt, nghĩa là có được một cuộc sống giàu sang, được mọi người nể phục? Vậy thì bạn hãy dành chút thời gian để lặng mình suy ngẫm. Cuộc sống sẽ chỉ cho bạn có những người đạt được thành công theo một cách giản dị đến bất ngờ.
Thành công là khi bố và con trai có dũng khí bước vào bếp, nấu những món ăn mẹ thích nhân ngày 8-3. Món canh có thể hơi mặn, món cá sốt đáng lẽ phải có màu đỏ sậm thì lại ngả sang màu… đen cháy. Nhưng nhìn mâm cơm, mẹ vẫn cười. Bởi vì hai bố con không thể thành công trên “chiến trường” bếp núc, nhưng lại thành công khi tặng mẹ “đoá hồng” của tình yêu. Một món quà ý nghĩa hơn cả những món quà quý giá, hạnh phúc ấy long lanh in trong mắt mẹ.
Thành công còn là hình ảnh một cậu bé bị dị tật ở chân, không bao giờ đi lại bình thường được. Từ nhỏ, cậu đã nuôi ước mơ trở thành cầu thủ bóng đá. Sau bao nỗ lực khổ luyện, cậu bé trở thành cầu thủ dự bị trong một đội bóng nhỏ, và chưa bao giờ được chính thức ra sân. Nhưng đó không phải là thất bại. Trái lại, thành công đã nở hoa khi cậu bé năm xưa, với bao nghị lực và quyết tâm, đã chiến thắng hoàn cảnh để theo đuổi ước mơ từ ngày thơ bé. Thành công ấy, liệu có mấy người đạt được?
Sau mỗi mùa thi đại học, có bao “sĩ tử” buồn rầu khi biết mình trở thành “tử sĩ”. Hai bảy điểm, cao thật đấy. Nhưng cao mà làm gì khi NV1 lấy tới hai bảy phẩy năm? Đó thật ra không phải là thất bại, chỉ là khi thành công – bị – trì – hoãn mà thôi. Cuộc sống vẫn chào đón họ với NV2, NV3. Quan trọng là họ đã nỗ lực hết sức để khẳng định mình. Đó là ý nghĩa vẹn nguyên của các kỳ thi, và cũng là bản chất của thành công.
Ngày còn nhỏ, tôi đã được đọc một câu chuyện rất xúc động. Truyện kể về một cậu bé nghèo với bài văn tả lại mẹ – người phụ nữ đã che chở cuộc đời em. Cậu bé viết về một người mẹ với mái tóc pha sương, với đôi bàn tay ram ráp nhăn nheo nhưng dịu hiền và ấm áp. Cậu kết luận rằng: bà ngoại là người mẹ – người phụ nữ đã nâng đỡ em trong suốt hành trình của cuộc đời. Bài văn lạc đề, phải về nhà viết lại. Nhưng đó mới chính là một tác phẩm thành công, bởi ở đó chất chứa tình yêu thương của đứa cháu mồ côi dành cho bà ngoại. Liệu có thành công nào, tình cảm nào thiêng liêng hơn thế?
Nhiều năm trước, báo chí từng vinh danh một cậu học trò nghèo thi đậu đại học với vị trí thủ khoa. Đối với cậu, đó là một thành công lớn. Nhưng có một thành công khác, lặng thầm mà lớn lao, đó là chiến thắng của một người cha gần 20 năm trời đạp xích lô nuôi con ăn học. Bao niềm tin và hi vọng hiện lên trên gương mặt vốn đã chịu nhiều khắc khổ. Và ngày con trai đậu đại học cũng là ngày tốt nghiệp khoá – học – của – một- người – cha.
Tôi biết có một nữ sinh tốt nghiệp đại học với tấm bằng loại ưu gần hai mươi năm trước. Với tài năng của mình, cô có thể gặt hái thành công trên con đường sự nghiệp và danh vọng. Nhưng cô sinh viên năm ấy đã chấp nhận hi sinh những cơ hội của đời mình để trở thành một người vợ đảm đang, một người mẹ dịu hiền của hai cô công chúa nhỏ. Cho tới bây giờ, khi đã là một phụ nữ trung niên, Người vẫn nói với tôi rằng: “Chăm sóc bố và hai con chu đáo, đối với mẹ đã là một thành công lớn”. Mỗi khi nghe câu nói ấy, tôi lại rơi nước mắt. Gia đình là hạnh phúc, là thành quả đẹp đẽ của đời mẹ, và chúng tôi phải cảm ơn mẹ vì điều đó.
Con người luôn khát khao thành công, nhưng mù quáng theo đuổi thành công thì thật là vô nghĩa. Bạn muốn mình giàu có, muốn trở thành tỷ phú như Bill Gates? Vậy thì hãy gấp đồng tiền một cách cẩn thận rồi trao nó cho bà cụ ăn xin bên đường. Với việc làm đẹp đẽ ấy, bạn sẽ cho mọi người hiểu được bạn không chỉ giàu có về vật chất mà còn giàu có tâm hồn. Khi đó, bạn đã thực sự thành công.
Cũng có khi bạn ước mơ thành công sẽ đến với mình như đến với Abramovich – ông chủ của đội bóng toàn những ngôi sao? Thành công chẳng ở đâu xa, chỉ cần bạn dành thời gian chăm sóc cho “đội bóng” của gia đình bạn. Ở đó, bạn nhận được tình yêu thương vô bờ bến, thứ mà Abramovich không nhận lại được từ những cầu thủ của ông ta. Thành công đến với mọi người một cách giản dị và ngọt ngào như thế!
Bạn được sinh ra, đó là một thành công vĩ đại của cha và mẹ. Trách nhiệm của bạn là phải gìn giữ cho vẻ đẹp hoàn thiện của thành công ấy. Đừng bao giờ ủ ê nghĩ rằng cuộc sống là một chuỗi của thất bại, bởi như một giáo sư người Anh từng nói: “Cuộc sống này không có thất bại, có chăng là cách chúng ta nhìn nhận mọi việc mà thôi”. Còn đối với tôi, thành công là khi ai đó đọc được bài viết nhỏ này. Có thể sẽ chẳng được điểm cao, nhưng gửi gắm được những suy nghĩ của mình vào trang viết, với tôi, đó là một thành công.

Chủ Nhật, 27 tháng 5, 2012

yêu


(theo báo Dân Trí)
Chàng trai kể: “Yêu nhau hai năm, chia tay 28 lần. Có thể rất ít cặp có số lần chia tay khủng khiếp như bọn mình".
Khi yêu, ai mà chẳng mong muốn được bên cạnh nhau. Nhưng cuộc sống luôn nhiều thử thách, và những bạn đang yêu xa là những bạn phải chịu thiệt thòi nhiều nhất, và tình cảm cũng gian truân nhất…

Không ít những cặp đôi yêu nhau nhưng khoảng cách không gian xa vời vợi, vì hoàn cảnh nên không thể khác được. Dù sao đi nữa, họ vẫn vui vẻ và lạc quan, vì họ luôn thầm gửi gắm với nhau rằng chỉ cần biết yêu và tin tưởng nhau thực sự, thì không gì có thể chia cắt tình cảm hai người.

Đó chỉ là lý thuyết. Trên thực tế, niềm tin càng nhiều bao nhiêu thì sự hồ nghi, ghen tuông vu vơ càng dày bấy nhiêu. Xa nhau, nhớ quay quắt, cảm thấy tủi thân khi nhìn những cặp đôi tay trong tay, yêu mà không được đi chơi cùng nhau, không cảm nhận được sự yêu thương trực tiếp từ người ấy, dù vẫn liên lạc cùng nhau nhưng vẫn có cảm giác khó nắm bắt, không chạm tới được…

Khoảng cách sinh ra hoài nghi, sự lặng im khiến ta buồn tủi, thiếu quan tâm khiến cả hai có khoảng lặng rộng dần, rồi chỉ cần một thử thách nhỏ là dễ ghen, dễ bực tức, dễ đau khổ, rồi khóc, rồi quyết định vội vàng, cứ đòi chia tay để cả hai khỏi mệt mỏi. Nhưng tình cảm, không phải nói là làm ngay được.


Tình yêu không phải lúc nào cũng lãng mạn, bất diệt như bạn hằng mong, biết chấp nhận thử thách và vượt qua, bạn sẽ được đền đáp xứng đáng. (ảnh minh họa: Internet)
Tôi có quen một cặp đôi. Họ yêu nhau được hơn hai năm nhưng chỉ gặp mặt nhau được đúng 3 lần. Một người ở Sài Gòn, người kia tận Hà Nội, nhưng tình cảm của họ mãnh liệt lắm…

Nhìn vào, ai cũng thầm ganh tị. Nhiều cặp gần nhau mà chỉ trong thời gian ngắn đã chia tay, còn họ, thế mà giữ nhau được lâu thế, thật đáng tự hào. Nhưng gần đây, tôi hỏi thì được biết, họ chia tay nhau rồi, và họ chẳng bao giờ hối hận về điều này.

Chàng trai kể: “Yêu nhau hai năm, chia tay 28 lần. Có thể rất ít cặp có số lần chia tay khủng khiếp như bọn mình. Cả hai luôn cố tỏ vẻ với mọi người rằng chúng tôi vẫn ổn, nhưng thực tế, yêu xa đúng là cả một vấn đề, khi không thể đồng điệu được tâm hồn và mệt mỏi vì những tác động xung quanh, từ trên mạng lẫn ngoài đời”.

Cô gái phải mất một thời gian khá lâu mới thích nghi được, rồi nhẹ nhàng giãi bày: “Yêu xa nhưng ngày nào cả hai cũng nhắn tin, gọi điện, chat… , nên vẫn có cảm giác ở gần. Nhưng vì không hiểu hết về những mối quan hệ của nhau, cộng thêm sự ứng xử thiếu khéo léo từ mình và anh ấy, cả hai không còn tin nhau nữa và tình yêu hết dần.

Vẫn còn đau, nhưng bọn mình đang đau vì tiếc nuối những kỉ niệm, thời gian vun vén, những món quà, những yêu thương… Vậy mà giờ như người xa lạ. Phải mất một thời gian nữa, mình mới có thể quên được”.

Rồi họ cùng chia sẻ cho chúng tôi kinh nghiệm từ chính chuyện tình yêu của mình, để mong những bạn yêu xa không có kết thúc buồn như họ…

Bạn ạ, nếu bạn là một người đang yêu xa, và tâm hồn đang hướng về một người nào đó mà rất lâu mới gặp, bạn luôn hy vọng và có niềm tin về một chuyện tình yêu trong mơ của hai người, thì nên nhớ rằng:

+ Yêu xa, đã là một thử thách lớn. Vì vậy, bạn đừng tạo thêm áp lực cho người yêu của mình bằng việc giận hờn lung tung, nghi ngờ vô cớ… Tình yêu sẽ chết rất nhanh nếu như lúc nào bạn cũng tỏ ra bực bội, hờn giận với tần suất dày đặc. Nếu ở gần nhau, giận hờn sẽ giúp hiểu nhau và yêu nhau hơn, nhưng nếu đã có khoảng cách không gian, mà còn giận liên tục thì chỉ đẩy cả hai xa dần…

+ Dù có nghi ngờ cỡ nào, tuyệt đối cũng không nên làm phép thử. Nhiều bạn thường cố tỏ ra lơ là với người yêu và đi nói chuyện ngọt ngào với những bạn khác giới, chỉ vì suy nghĩ: “Cho người ấy biết trân trọng mình, quan tâm mình hơn, với lại, người ấy có quyền quan tâm tới người khác thì mình cũng thế cho bõ ghét!“. Đó là suy nghĩ hời hợt và ích kỉ. Chính bạn đang tự làm rạn nứt tình cảm của mình.

+ Đừng bị mù quáng bởi cảm xúc. Bạn ở xa người yêu, có những điều, thấy vậy nhưng không phải vậy. Bạn phải thật sáng suốt, biết suy xét, cho dù mắt thấy, tai nghe, và những người khác khẳng định thêm nữa, thì bạn phải thật kiên nhẫn và bình tĩnh để người yêu giãi bày.

Điều này cực kì quan trọng và rất khó thực hiện, vì những đôi yêu xa thường bị cái tôi lấn át, dễ tủi thân, dễ yêu thương chính mình nhiều hơn, và vì xa nhau quen rồi nên họ quan niệm: “Chia tay hay quen nhau cũng thế, có gặp được nhiều đau, thà chia tay sớm để bớt đau khổ”. Sai lầm đấy bạn!

Yêu xa, tình yêu chân thành thôi chưa đủ. Bạn cần phải lý trí và vị tha một chút, sáng suốt, và thực tế nữa. Tình yêu không phải lúc nào cũng lãng mạn, bất diệt như bạn hằng mong, biết chấp nhận thử thách và vượt qua, bạn sẽ được đền đáp xứng đáng.

Theo Mực Tím

Thứ Ba, 1 tháng 5, 2012

Phần Mềm Ứng Dụng

các phần mềm nè các bạn
http://blog.yahoo.com/_LKARUI4AL4ZZ4ZLWT4RZM5PPQM/category/Ph%C3%A2%CC%80n+M%C3%AA%CC%80m

Hoang Vắng


Hoang Vắng
Như là kẻ si tình muôn thế kỷ
Yêu điên cuồng vô vọng một khối băng
Ta không hay tình đó đã trao lầm
Để gió núi, để mây ngàn cuộn mất
Ta bơ vơ trong nỗi buồn cô độc
Địa bàn ơi, sao đành bỏ ta đây
Trời muôn phương, với một trái tìm gày
Ta ngơ ngác biết tìm đâu ra hướng.
Thôi là hết những lâu đài ảo tưởng
Nửa cuộc đời đã nhận đắm trong mơ
Sầu lê thê, tan vỡ mộng không ngờ
Cho nuối tiếc đọng tràn qua đáy mắt
Có những buổi mưa giăng mờ trước mặt
Ta lặng nhìn nghe buốt giá tâm tư
Nỗi khổ nào hơn mối hận Tương Như
Trong thất vọng ta vẫn thầm ao ước
Không cung kiếm để trao tình đất nước
Chẳng lầu ngà để níu lại cánh chim
Ta làm sao xóa hết được ưu phiền
Ươm hạnh phúc cho nửa đời hoang vắng
Ray rứt mãi một niềm tâm sự đắng
Thân dạt dào như cỏ thiếu sương đêm
Tình tự xưa giờ nhạt vẽ tơ mềm
Thời hoa mộng đã chìm sâu trong dĩ vãng...

さよなら大好きな人




Ngày em sang sông
Những tháng năm in hằn trong nỗi nhớ
Tiếng con tim gọi về nghe thổn thức
Ngày mai này em về bên kia sông
Cùng sóng nước chập chờn giữa dòng đời
Anh về đây ngồi lại với đôi bờ
Nhìn người đi mà dòng lệ tuôn rơi
Tiếc cho mình sao tháng năm vội vã
Trăng mười sáu vừa tròn đã vút tắt
Rồi từ đây hồng trắng mau úa màu
Tuổi thanh xuân sớm tàn khi chiều về
Em lạnh lẽo đứng bên kia đôi bờ
Mắt ướt lệ trông ngóng về quê xưa
Thôi em ơi thuyền ai gác tay chèo
Con sóng lớn chia cách hai nỗi nhớ
Trong tim anh cũng một dòng chảy xiết
Theo dòng đời lênh đênh biết về đâu
Em ở lại với bình yên em nhé!
Quên anh đi những tháng năm êm đềm
Kỷ niệm qua như giấc mơ mà thôi
Rồi thời gian cũng trở về quá khứ


Thứ Hai, 30 tháng 4, 2012

Hoàng Tử Bánh Trứng

Người yêu ơi!


Người yêu ơi!!!!!

Em có nghe xa xa tiếng gió chiều
Muôn lời yêu anh gửi thầm trong đó
Trái tim anh đang âm thầm khẽ gọi
Suốt cuộc đời nguyện mãi mãi yêu em

Em có biết trong muôn vàn khoảnh khắc
Từng đêm dài thao thức nhớ mong em
Những giây phút còn mình anh lặng lẽ
Cô đơn cùng với ánh trăng mờ.

Em có yêu như lời em đã hứa
Để riêng anh sống trong niềm ảo vọng
Hạnh phúc đâu hay chỉ là cát bụi
Vẫn một mình tin tưởng trái tim em.

Ánh nắng mai dịu dàng bên khung cửa
Như tâm hồn cô gái tuổi đôi mươi
Anh đã yêu và chờ đợi con người ấy
Không lợi danh, không một chút mưu cầu.

Đã bao lần anh âm thầm tưởng tượng
Khuôn mặt em, giọng nói tiếng em cười
Một chiều vàng bên góc sân thường tới
Nắm tay em chỉ ước chẳng muốn dời

Người yêu ơi ngàn lần anh muốn nói
Em đã là tất cả trái tim anh
Xin em đừng lạnh lùng đến như thế
Bỏ lại anh cùng với mối tình đầu.

Nếu một ngày em rời xa mãi mãi
Trái tim anh sẽ quặn đau hấp hối
Trái đất xanh như thiếu ánh mặt trời
Cánh đồng khô chờ cơn mưa cằn cỗi.

Anh sẽ đợi và yêu em suốt đời
Trong muôn vàn kí ức có riêng em
Hãy yêu anh như em yêu chính mình
Để anh biết có em là duy nhất.
***

Anh nhớ em!

Anh nhớ em!

Anh nhớ Vợ trong những buổi chiều thu se lạnh
Nỗi nhớ ngọt ngào giấu kín một khoảng trống trong tim
Nhớ con đường xưa rợp bóng mành liễu rủ
Nhớ những quán vỉa hè một thời hai đứa dấu tay nhau.

Anh nhớ lắm giọng nói vợ và ánh mắt
Nhớ nụ cười, nhớ mái tóc vợ xanh
Nhớ bản tình ca ngày xưa vợ vẫn hát
Giờ một mình, anh vẫn thầm hát gọi tên em.

Nhớ những nơi hai đứa từng đến rồi đi
Nhớ những khoảnh khắc bên vợ trong chiều sâu ký ức
Nhớ những kỷ niệm vẫn còn nguyên trong tiềm thức
Đã quá xa rồi nhưng tình đâu có phôi pha.

Anh chẳng bao giờ định nghĩa được tình yêu.
Nhưng anh biết tình yêu trong anh là có thật!
Như hiện hữu, như màu xanh nỗi nhớ.
Như giây phút mơ màng, vợ vẫn ở bên anh.
**********

Hạnh phúc khi đi bên em!

Hạnh phúc khi đi bên em!

Khi bên em anh thấy đời thật đẹp
Nụ cười hiền ánh mắt biếc chớp xinh
Bước bên em trên mỗi nẻo đường tình
Nắm tay nhau và thề nguyền mãi mãi…

Mình chìm đắm trong men say tê dại
Hai nửa tình yêu ghép lại một tâm hồn
Đi bên em, anh không thấy bồn chồn
Cũng chẳng sợ cái dòng đời vội vã

Đi bên em không lúc nào buồn bã
Dù đôi khi đời chẳng đẹp như mơ
Chỉ bên em anh mới lại làm thơ
Anh muốn viết cho tình yêu hai đứa…

Đi bên em dù rằng anh không hứa
Nhưng kiếp này nguyện mãi chẳng đổi thay
Tình yêu anh sẽ mãi chẳng vụt bay
Vì bên em, anh thấy… mình hạnh phúc!!!

ANH BẢO NÀY...



ANH BẢO NÀY...
Anh bảo rằng anh chẳng thích em đâu
Em gật đầu em bảo "ừ cũng được"!
Rồi hai đứa lại gần hơn lúc trước
Oẳn tù tì đánh cược với tình yêu

Em ra luật rồi chuẩn bị xuất chiêu
Anh lo lắng với những điều toan tính
Và cơn mê kia bỗng dưng choàng tỉnh
Tay xòe tay em đã thắng ván đầu

Mặt đối mặt trong cái lặng chiều sâu
Em nũng nịu đưa ra yêu cầu nhỏ
Em bảo rằng anh phải nhớ em mãi
Anh gật đầu... anh bảo "có sao đâu"!

Hiệp hai này anh sẽ quyết bắt cầu
Hai đứa lại tay xòe tay lần nữa
Ôi chao kìa lại một lần ngã ngửa
Bàn tay ai kia lại thắng nữa rồi

Và như thế trong một khoảnh khắc thôi
Em lại gần đưa ra điều nhỏ nhẹ
Chỉ được yêu một người thôi anh nhé
Anh gật đầu... anh bảo "có sao đâu"!

Phút cuối kia chưa nói đã bắt đầu
Anh đã thắng trong cái lần may mắn
Ngay lập tức trao nhỏ em lời nhắn
Giờ em là của anh nhé em yêu...

Môi mấp máy em gật đầu khe khẽ
Anh nhẹ nhàng quàng lấy bờ vai trẻ
Một nụ hôn nồng cháy của thòm thèm
Và thời gian cũng vội vàng ôm ấp...

Trường học Uy Long

Xam Xu Quan

Vỏ Quýt Dày Có Móng tay nhọn

Vua Pha Hoai

Lọ Lem Hè Phố (Gái Nhảy 2) Full

Cướp Thần Tuyệt Sắc

Nữ Tướng Cướp

Để Mai Tính

Nhật ký của mẹ