Thứ Hai, 30 tháng 4, 2012

Anh nhớ em!

Anh nhớ em!

Anh nhớ Vợ trong những buổi chiều thu se lạnh
Nỗi nhớ ngọt ngào giấu kín một khoảng trống trong tim
Nhớ con đường xưa rợp bóng mành liễu rủ
Nhớ những quán vỉa hè một thời hai đứa dấu tay nhau.

Anh nhớ lắm giọng nói vợ và ánh mắt
Nhớ nụ cười, nhớ mái tóc vợ xanh
Nhớ bản tình ca ngày xưa vợ vẫn hát
Giờ một mình, anh vẫn thầm hát gọi tên em.

Nhớ những nơi hai đứa từng đến rồi đi
Nhớ những khoảnh khắc bên vợ trong chiều sâu ký ức
Nhớ những kỷ niệm vẫn còn nguyên trong tiềm thức
Đã quá xa rồi nhưng tình đâu có phôi pha.

Anh chẳng bao giờ định nghĩa được tình yêu.
Nhưng anh biết tình yêu trong anh là có thật!
Như hiện hữu, như màu xanh nỗi nhớ.
Như giây phút mơ màng, vợ vẫn ở bên anh.
**********

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét